tôi định mở tài khoản wordpress rồi không ngờ nhận ra đã có tài khoản này từ lâu. mở ra có một blog mình viết khi 21 tuổi, quá dễ thương, cảm động rơi nước mắt. tôi của 21 tuổi mà biết tôi 30 tuổi có cuộc đời như này và quay lại viết chắc cũng mừng.
dự định từ đầu năm của tôi đã có một việc là khởi động lại việc viết. một lí do lớn là với trí tuệ nhân tạo ở khắp nơi, giúp tôi với viết mail, tư vấn cuộc gọi với khách hàng, nói chung là một trí tuệ máy móc có mặt ở khắp nơi giúp tôi khi nói và viết ở nơi làm việc. việc này giúp tôi làm nhanh nhưng tôi sợ đầu óc không còn biết tư duy độc lập, không còn sản xuất được nội dung của riêng mình, không viết ra được tâm trí của mình. thế nguy hiểm thật.
thế là tôi khởi động viết nhật kí. đây là nơi hiếm hoi tôi viết bằng suy nghĩ của mình, không có máy móc giúp đỡ. vậy nên bạn đọc sẽ thấy câu cú lủng tủng, lỗi sai chính tả. tôi xin lỗi bạn nhưng tôi thấy thế cũng không vấn đề gì. tôi thấy giờ nội dung do người tạo ra hoàn toàn nhưng sai sót cũng quý so với nội dung sản xuất hàng loạt nhanh chóng mặt.
vậy là tôi bắt đầu lại việc viết, để bảo vệ đầu óc mình, để bảo vệ khả năng viết, để giữ gìn những suy nghĩ ngẩn ngơ hình thành nên những mảnh tâm hồn tôi.
Leave a comment